Viết về sự ưu tiên và cân bằng

"There is nothing as balance, it’s a matter of prioritizing."

by admin
Viết về sự ưu tiên và cân bằng
Có lúc mình bận tối tăm mặt mũi. Bận là bình thường, làm Marketing ít có bao giờ thảnh thơi. Nhưng quá bận trong một thời gian dài thì nó phá tung nhiều trật tự kỷ luật, thói quen cân bằng mình cố xây. Nó làm mình chao đảo và mệt mỏi.
Rồi có lần mình được gặp chị Quy Vo trong một networking event tại Sài Gòn. Chị Quy là một tiến sĩ/ founder từ Thuỵ Sĩ mà mình từng gặp ở Berlin và vô cùng quý mến. Hôm đó chị chia sẻ về câu chuyện thương hiệu cá nhân cảm xúc của người woman leader.
Mình đem câu hỏi mình đang nghĩ ngợi ra hỏi chị: Làm cách nào để chị có được cân bằng trong cuộc sống, giữa gia đình (chị có chồng và con nhỏ), và sự nghiệp (chị thành lập 2 công ty)?’
Câu trả lời của chị Quy là:
“There is nothing as balance, it’s a matter of prioritizing.”
Không có gì là cân bằng trong đời đâu nếu mình muốn đạt được nhiều thứ, chỉ là trong giai đoạn đó của cuộc đời mình chọn ưu tiên điều gì nhất, và sẵn sàng hi sinh điều gì.
Vì mỗi ngày trong đời mình chỉ có 24 tiếng ngắn ngủi nên hãy chọn một vài mục tiêu thôi và tha thứ cho bản thân nếu mình không thể làm hài lòng một nghìn thứ còn lại.
Tập say no với những điều không nằm trong kế hoạch và không phải là ưu tiên.
Tập chấp nhận rằng đôi khi mình trong mắt người khác sẽ đôi chút ích kỷ, khi mình không thể dành thời gian cho họ như họ muốn.
Tập quý trọng thời gian của bản thân và bớt phung phí vào những khoảng không thừa thãi.
Chị Quy chia sẻ với mình về những chiếc lọ, em hãy bỏ những mối bận tâm trong đời vào những chiếc lọ, ví dụ một chiếc cho tài chính, một chiếc cho gia đình, cho sự nghiệp, bạn bè, học vấn, tình yêu, sức khoẻ thể chất và tinh thần, tuỳ mối quan tâm.
Trong mỗi giai đoạn hãy chọn ra 1 chiếc lọ để đầu tư phần lớn tâm sức, thời gian của em cho nó. Đó là ưu tiên số một của em.
Còn các lọ còn lại hãy đánh số thứ tự ưu tiên từ trên xuống để phân bổ thời gian hợp lý, mọi thứ đều cần được nuôi dưỡng nhưng nhiều hay ít luôn là sự quyết định của mình.
Nhưng Sẽ có lúc chiếc lọ nào đó cạn,
The lowest indicator is the one that drives our body.
Đôi lúc mình lo ưu tiên cái này và quên mất cái kia, chỉ cần một chiếc lọ cạn xuống âm, mọi thứ mình gầy dựng sẽ dễ dàng sụp đổ. Đó là burnt out, là mental breakdown, là chia tay, rời bỏ, là mất mát, tổn thương, là thất bại. Đều là những loại cảm xúc timà không ai muốn trải qua vì dư chấn của nó sẽ lâu thật lâu và mệt thật mệt.
Vậy nên sự ưu tiên hay điều quan trọng nhất cần được quan tâm nên là chỉ số thấp nhất, chiếc lọ cạn nhất của mình. Mình phải tìm cách cách chăm sóc và lấp đầy điều đang làm tâm trí mình xao nhãng. Như lúc stress nhất mình nên ngồi lại chăm lo cho sức khoẻ tinh thần của mình. Lúc ốm đau bệnh tật thì cũng nên bỏ guồng quay công việc qua bên để nghỉ dưỡng, chữa lành. Sẽ có lúc người yêu là ưu tiên, thường là khi mới quen và vun đắp cho nhau. Cũng có lúc người yêu sẽ lùi xuống thứ 2,3,4 để sự nghiệp làm số 1 vì cái đầu mình cũng không còn nghĩ được hơn ngoài đó.
Sẽ có lúc là sức khoẻ, như mình bây giờ.
Không có phép chia đều nào có thể cân bằng mọi mối bận tâm, ví dụ có 4 chiếc lọ thì mỗi thứ 25% đều nhau, như người ta hay nói về work và life balance.
Những người biết đủ là người biết mình phải đánh đổi điều gì khi lựa chọn sự ưu tiên và chấp nhận mình phải hi sinh một số nhiều khía cạnh khác trong cùng thời điểm đó.
Tự nhiên nhớ một câu mình từng viết
“Cậu biết điều gì là đánh đổi để đi xa được chừng này không?
Là cậu sẽ phải phụ lòng rất nhiều người, và cậu phải làm quen được với điều đó”.
– Ảnh chụp trong chuyến đi xe lửa sáng nay. Lần đầu đi tàu SE22. ❤️
– 12.09.2022

You may also like

Leave a Comment